Nhãn

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2023

(SNARRY) HẠNH PHÚC MONG CHỜ - CHƯƠNG 7

 Về chương 6                                                                                                        Đến chương 8



Về chương 6                                                                                                       Đến chương 8


(SNARRY) HẠNH PHÚC MONG CHỜ - CHƯƠNG 6

Chương 5                                                                                                        Chương 7



Chương 5                                                                                                        Chương 7


(SNARRY) HẠNH PHÚC MONG CHỜ - CHƯƠNG 5

 Về chương 4                                                                                                        Đến chương 6

Chương 5: Goá Phụ – hợp táng…

—o0o—

Vì nửa đầu thế kỷ trước, ở nước Đức có một Chúa tể Hắc ám như Gellert Grindelwald, hơn nữa quý ngài này không phải kẻ điên như Voldemort, vì thế giới pháp thuật nước Đức phồn vinh hơn hẳn các quốc gia khác. Họ có hai khu phố pháp thuật, một là đại lộ Alpha ở Berlin, một là đại lộ Moline ở Munich. Đương nhiên, đây chủ yếu là do vấn đề lịch sử giữa Đông Đức và Tây Đức.

11 giờ, chuẩn bị xong một nhà ba người khoá kỹ cửa, đi tới đại lộ Moline. Anh Asaprhett mỗi tay kéo một đứa, đi ra khỏi sân, rút đũa phép phóng một tín hiệu, chỉ chốc lát sau, một chiếc xe nhỏ bay tới, dừng ngay trước mặt ba người họ.

“Xin chào, hai chàng trai và cô gái xinh đẹp, chào mừng sử dụng taxi Mephisto, tôi là người lái xe số 2013, mời lên xe.” Người lái là một ông chú thân thiện, nhìn từ chỗ ngồi của người lái thì biết.

“Xin chào.” Anh Asaprhett vừa nói vừa để bọn trẻ ngồi ghế sau, rồi mình thì ngồi cạnh lái xe, “Đi tới đại lộ Moline, đừng đi quá nhanh, hai đứa con tôi cần làm quen với hoàn cảnh xung quanh.”

“Được, thưa ngài.” Lái xe nói, điều khiển cái kính rụt xuống.“Apo, Al, có lẽ ba không thể chờ tới sinh nhật hai đứa vào tháng sau mới đi, vì thế hai đứa cần phải làm quen cách mua đồ dùng sinh hoạt và thức ăn ở đây.” Anh Asaprhett quay xuống bọn nhỏ ở ghế sau.

“Ba, chúng ta mới về từ rừng Nani Roger trở lại, ba ở với con vài ngày nữa được không ạ?” Artemis thì thầm.

“Con ngoan, hai đứa biết ba phải tới rừng Malardier, nếu không xuất phát từ giữa tháng 8 thì sẽ lỡ thời gian thu hoạch hoa lưu huỳnh.” Anh Asaprhett nói.

“Ba, chúng con cũng muốn đi theo.” Artemis nói.

“Nhưng Al à, con biết đó, hai đứa sắp 11 tuổi, cần phải học tập một cách có hệ thống, cần có bạn bè.” Anh Asaprhett kiên nhẫn giải thích.

“Nhưng ba à, chúng con cảm thấy đi theo ba là có thể học được rất nhiều thứ, vì sao phải tới trường ạ? Hay chúng con quá yếu làm ba bị liên luỵ?” Apollo mở to đôi mắt xanh biếc, đáng thương nói với ba mình.

“A, Apo, con đừng nghĩ như vậy, với ba thì con và Al đều là cục cưng của ba, không hề bị liên luỵ.” Anh Asaprhett quay đầu nói.

“Chúng con không muốn tới trường…” Apollo nhăn mày.

“Không được, hai cục cưng, bắt buộc phải tới trường. Con à, hai đứa đã trưởng thành, cần có bạn. Hơn nữa ba không có thời gian dạy các con, tuy các con đã nắm giữ được một số pháp thuật mà ngay cả học trò năm bảy trong trường cũng không dùng tốt, nhưng ba vẫn hy vọng các con học được nhiều thứ hơn. Ba hy vọng tương lai hai đứa có thể giỏi hơn ba.” Anh Asaprhett nói.

“Nhưng ba à, chúng con sẽ nhớ ba…” Hiển nhiên Apollo không định tha.

“Ba sẽ nhớ hai đứa, ba sẽ gửi thư thường xuyên, hai đứa đừng lo lắng.” Anh Asaprhett cười nói, “Ba đã nói, hai cục cưng của ba đã trưởng thành không cần ba phải lo đúng không? Mấy năm trước ba để hai đứa ở Pháp hai đứa cũng không sợ phải không nào?”

“Được rồi, vậy ba sẽ gửi cho chúng con đồ chơi đúng không ạ?” Apollo thấy ba không thay đổi ý định, vì thế bắt đầu tranh thủ quyền lợi.

“Đương nhiên rồi, ba sẽ gửi cho Apo dược liệu thú vị nhất, gửi cho Al sách hay nhất.” Anh Asaprhett cong mày, nhưng trong mắt cũng mang thương cảm.

Rất nhanh taxi pháp thuật đi ra đầu đường Moline – ở bờ sông Isar có một quán bar cực kỳ hiện đại, anh Asaprhett đưa cho lái xe 13 Sickles và 1 Galleons làm tiền boa, để nhờ lái xe quay lại đây đón mình vào 3 giờ chiều. Vì có tiền boa nhiều như vậy, lái xe vui vẻ nhận lời.

Anh Asaprhett dẫn hai đứa con vào quán bar, rồi tới một căn phòng, lại sờ sờ một bức tranh cổ điển trong căn phòng đó, cánh cửa trên bức tranh lập tức mở ra, anh Asaprhett kéo hai người con trai đi qua viền tranh.

Hai bên ngã tư đường các cửa hàng san sát nhau, dưới ánh nắng rực rỡ, người đến người đi trên con phố. Anh Asaprhett dẫn bọn nhỏ đi tới một toà kiến trúc màu trắng cao ngất ở giữa trung tâm con phố, đây là tổng chi nhánh của ngân hàng Gringotts ở Tây Đức. Cánh cửa màu đồng rất cổ, trên có khắc chữ, hiển nhiên đã trải qua nhiều năm tháng. Hai yêu tinh mặc đồng phục đứng hai bên cửa, tóc chúng rất thưa, lỗ tai thì to, làn da nhăn nheo, tay chân lại bé xíu…

Apollo và Artemis thường xuyên theo ba đi khắp nơi cũng hay nhìn thấy sinh vật này nên không kinh ngạc lắm.

Yêu tinh cúi đầu chào với ba người, giúp anh đẩy cánh cửa đồng to cũ kĩ ra, rồi cánh cửa màu bạc hiện lên trước mắt, trên đó có khắc những hàng chữ bằng tiếng Đức:

Khách lạ, mời vào, nhưng chú ý:

Hễ tham thì thâm.

Những ai hưởng mà không hiến,

Đến phiên thì trả gấp nhiều lần vay.

Vậy cho nên nếu khám phá được.

Dưới sàn, kho tàng không phải của mình.

Thì, quân trộm cắp, hãy coi chừng.

Cái mi lãnh đủ không phải kho tàng đâu.

Bọn trẻ không nói gì mà chỉ lắc đầu, mấy năm nay chúng đã không còn ôm hy vọng gì với ngân hàng phù thuỷ nữa, hầu như chỉ cần vào Gringotts là sẽ đọc được nội dung này, tuy chữ viết khác nhau nhưng nội dung chẳng thú vị gì. Mặc cho hai yêu tinh vội vàng đi lên trước, đẩy cánh cửa bạc cho họ rồi đi tới một đại sảnh to lớn bằng đá cẩm thạch, đằng sau một cái quầy dài, hàng trăm yêu tinh ngồi trên những cái ghế cao, hí hoáy viết trên những cuốn sổ cái, chăm chú cân bạc cắc bằng những chiếc cân đồng, cẩn thận kiểm tra những viên đá quý qua những con mắt kính. Có vô số cửa dẫn ra các hành lang và nhiều yêu tinh nhộn nhịp hướng dẫn khách ra vào các cửa này.

Đi sát ba, nhìn ông lấy một ít Galleons từ chỗ yêu tinh cũng đổi thêm vài đồng Euro. Sau đó hơi thất vọng – hôm nay ba không dẫn họ đi chơi xe Gringotts. Nói thật, họ hơi nhớ cái xe chạy như bay kia.

Ra khỏi Gringotts, anh Asaprhett dẫn hai con đi ăn một bữa cơm trưa thịnh soạn, nhìn động tác lịch sự khi ăn cơm, anh không khỏi ngẩn người—

Chẳng lâu trước đó, có một người đàn ông…

Dù đã qua bao lâu, hình ảnh người kia vẫn không hề phai mờ, có lẽ là vì con quá giống anh ấy? Không, dù có nhìn đứa con gái không hề giống anh ấy thì cũng sẽ nhớ tới anh ấy. Mình vẫn chưa hề quên, chưa từng quên những ký ức tốt đẹp ấy, dù sự ngọt ngào có đi kèm bóng ma chiến tranh và nguy hiểm chết người. Chuyển sang tay trái, nhìn chiếc nhẫn bạc có khảm thuỷ tinh đen hơi mòn trên ngón tay áp út trái—

Anh ấy từng nói, sau khi chiến tranh kết thúc phải mua cho mình một cái nhẫn quý giá hơn, chứ không phải là dùng một chiếc nhẫn rẻ tiền đại diện cho trái tim trân quý nhất. Trên thực tế, mình không hề để ý, anh đã đeo nhiều năm, rẻ cũng được, mới cũng thế, quý giá cũng vậy, chỉ cần anh ấy đeo cho mình là đã đủ rồi.

Ngay ban đầu, mình không hề thích anh ấy, ai mà ngờ rằng mình sẽ yêu giáo sư độc dược chua ngoa hơn mình tận 20 tuổi chứ. Đó là một sự cố bắt đầu từ năm thứ năm, và có lẽ đó chính là một khúc rẽ ngoặt mới… nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là mình và anh ấy yêu nhau, giúp đỡ nhau trong chiến tranh, đều mong chờ hạnh phúc, nhưng anh ấy lại rời khỏi mình vì cái gọi là sứ mệnh cuối cùng, để lại một người chưa chết và hai đứa con mồ côi từ trong bụng.

Sev… anh nhẫn tâm quá.

Sev, vì sao em vẫn yêu anh như vậy? Chưa từng quên.

Chim dù bay xa thế nào cũng luôn nhớ bay về phía nam, con người đi khắp nơi, điểm dừng chân cuối cùng vẫn là nhà.

Nhưng, Sev à, hạnh phúc mà chúng ta mong chờ ở đâu?

Gió lạnh gào thét thổi qua, sóng biển vỗ lên bờ đá bên ngoài, dù không có Giám ngục nhưng hơi thở lạnh giá suốt 12 năm ở nơi đây vẫn chưa từng biến mất, dù giờ là tháng bảy nóng nhất đi chăng nữa. Nếu nơi này còn có thứ gì tồn tại thì chắc chắn đó là – tuyệt vọng. Đây là Azkaban.

Cửa lao chưa từng mở ra suốt 12 năm lại đang vang lên tiếng kêu chói tai.

“Ngài Snape, bộ trưởng cho mời.” Người trông ngục kia mang theo ý châm chọc.

Người đàn ông đeo xiềng xích được đưa đến văn phòng bộ trưởng.

Cô Zabini yên lặng đánh giá giáo sư của mình, so với trí nhớ thì Snape gầy yếu đi nhiều. Làn da vàng như nến dán lên khung xương, chỉ có đôi mắt màu đen còn có ít sức sống, có lẽ mang theo ít khó hiểu. Mái tóc không còn đen, cũng dài tới hông – lại càng khiến người nọ thêm già nua và gầy yếu – tóc đã không còn đầy dầu như trong trí nhớ mà trở nên xơ xác. Áo choàng màu đen đã rách tung toé, chỉ có thể gọi là mảnh vải, tay áo không che được làn da tái nhợt, và dấu hiệu xanh tím biến thành màu đen. Mà đôi chân kia thì đã nứt toác, miệng vết thương trông ghê người – mọi thứ đều khiến nữ bộ trưởng run rẩy, theo bản năng cô lùi về sau một bước.

“Tìm tôi có chuyện gì? Cậu ấy về rồi?” Giọng người nọ cũng không có vẻ từ tính như năm đó, mà lại khàn khàn.

“Con xin lỗi, giáo sư, chúng con vẫn không có tin của cậu ấy.” Hermione đỏ mắt nói, “12 năm qua, cậu ấy như đã bốc hơi khỏi thế gian.”

“Tôi biết rồi.” Chút sức sống cuối cùng trong con ngươi đó cũng biến mất, “Vậy nếu tôi đoán không nhầm thì cô là bộ trưởng Bộ Pháp thuật?”

“Đúng vậy, thưa giáo sư.”

“Ừm, để tôi đoán xem… cô tìm tôi… có lẽ là giết tôi vì Hogwarts?” Snape bình tĩnh đưa ra lời suy đoán, hoặc phải nói là hy vọng của anh.

“Không, giáo sư, con vĩnh viễn sẽ không làm vậy.”

“Vậy thì vì cái gì khiến cô Granger biết tuốt, nữ anh hùng kề vai chiến đấu với Kẻ Được Chọn, quý bà bộ trưởng hoàn hảo lại hạ mình gặp một Tử thần Thực tử dơ bẩn?” Snape thong thả nói.

“Ừm, giáo sư, chúng con biết thầy ở bên này…” Giọng Hermione thoáng giảm, búng tay một cái mở xiềng xích, “Trên thực tế, hôm nay đích đến của thầy là Hogwarts, nhưng con cho rằng, là một Slytherin thì trước đó thầy nên sửa sang lại mình một chút. Được rồi, quần áo thì Draco đã chuẩn bị, đi thôi.” Hermione hít một hơi, đẩy người vào phòng rửa mặt trong văn phòng bộ trưởng, “Độc dược con đã đặt ở bồn rửa tay, tuy có lẽ kém hơn thầy tự làm nhưng chúng con đã tìm độc dược tốt nhất. Mặt khác, giáo sư, con không phải là cô Granger, con là phu nhân Zabini; người luôn kề vai chiến đấu với Harry không phải con, mà là thầy!”

Đóng chặt cửa cho Snape, Hermione đi về phía bàn làm việc, mở ngăn kéo, lấy ra một cái hộp nhỏ, mở ra, bên trong là một cây đũa phép sồi xanh 12 tấc rưỡi Anh, suy nghĩ bay về 12 năm trước—

“Hermione, để đũa phép của mình chôn cùng anh ấy.”

– Hết chương 5 –


Về chương 4                                                                                                        Đến chương 6


(SNARRY) HẠNH PHÚC MONG CHỜ - CHƯƠNG 4

 Về chương 3                                                                                                        Đến chương 5

Chương 4: Án mạng – yên bình…

—o0o—

Thật đúng là Hội giao dịch Ambrosia xứng đáng là hội giao dịch cao nhất, tổ chức 50 năm một lần, người mời đều là bậc thầy hay đoàn đội mạo hiểm giỏi nhất của giới độc dược.

Mọi người đều biết, bậc thầy độc dược đều có một lượng nhu cầu về nguyên liệu đặc thù không nhỏ, mà nơi chúng sinh trưởng lại vô cùng nguy hiểm, với bậc thầy độc dược mà nói thì phần lớn họ đều không thể đi vào những nơi này. Nói trắng ra thì năng lực của đám bậc thầy độc dược này không đủ mạnh. Hơn nữa, những bậc thầy độc dược chỉ say mê điều chế sẽ không lấy mạng mình ra đùa. Như vậy, làm thế nào để họ có thể lấy được dược liệu đặc thù mà mình muốn? Một là phải treo giải thưởng, đúng với cái gọi là phần thưởng lớn thì sẽ có kẻ dũng cảm; một là phải chuyên đi tìm ở những nơi có người mạo hiểm.

Giới pháp thuật, có một nghề nghiệp cực kỳ nguy hiểm, họ chạy ở khắp các khu vực nguy hiểm nhất, đũa phép luôn trong tình trạng nhuốm máu. Họ có xu hướng sống cho ngày hôm nay, họ tìm kiếm sự hồi hộp của mạo hiểm, họ thích mạo hiểm. Nhóm mạo hiểm có thể có được rất nhiều dược liệu độc đáo, lại còn cực kỳ tốt. Họ tuân thủ nguyên tắc của tự nhiên, họ cũng có đoàn đội và nghiệp đoàn, người mạo hiểm là một chức nghiệp từ lâu trước kia, nên nghiệp đoàn mạo hiểm có chính hệ thống và cấp bậc của riêng mình. Trong nghiệp đoàn mạo hiểm chia làm các cấp bậc: người mạo hiểm cấp E, D, C, B, A, S, SS và SSS, mỗi một cấp bậc có phúc lợi riêng biệt, nó bao gồm một số tư liệu, pháp thuật, độc dược, trang bị hiếm có. Đương nhiên, người gia nhập nghiệp đoàn mạo hiểm có một lợi ích, căn cứ vào hiệp nghị giữ bí mật của nghiệp đoàn, người mạo hiểm có thể có một cái tên thứ hai và một danh hiệu đặc biệt được thừa nhận.

Nghiệp đoàn mạo hiểm rất ít khi phát triển trong cuộc sống bình thường, rất nhiều người còn không biết nó có tồn tại, chỉ một số “người trong cuộc” chân chính mới có thể tiếp xúc. Mà nhóm mạo hiểm cần cả độc dược, cũng không phải ai cũng am hiểu cách chế tác độc dược, trong kiếp sống luôn ngập tràn nguy hiểm thì thường thường một bình độc dược chính là căn cứ bảo vệ mạng sống duy nhất. Từ trước tới nay Hiệp hội Độc dược là một vị khách hàng lớn của nghiệp đoàn mạo hiểm, một năm có tới 35% nhiệm vụ mạo hiểm là về dược liệu. Tiếp theo là Hiệp hội Luyện kim chiếm 30%, còn đâu thì phân tán nhỏ lẻ.

Hội giao dịch Ambrosia 50 năm mới tổ chức một lần, mục đích là để bậc thầy độc dược mới giao tiếp với người mạo hiểm cấp A, để hai bên bắt đầu hợp tác. Đương nhiên, các bậc thầy độc dược chắc sẽ không dễ dàng từ bỏ cách lấy dược liệu tốt như vậy. Thường thường chỉ cần một lọ độc dược hoặc một số quyển sách cũ hay một ít Galleons là có thể đổi lấy được dược liệu mới nhất, có ích nhất, còn có thể kết bạn với một số người mạo hiểm cung ứng trong thời gian dài, chỉ cần bọn họ có cảm tình thì đã có thể lấy một cái giá vừa phải thu mua được dược liệu cần thiết, đây mới là chỗ mà các bậc thầy độc dược thực sự cảm thấy vui vẻ. Nhất là người mạo hiểm cấp SSS, họ có đoàn đội của riêng mình, có một số là “độc hành”, bình thường phần thưởng họ treo đều rất cao, nếu như có thể kết bạn với họ, đạt được cảm tình của họ thì chỉ cần một giá cả bình thường là đã có thể khiến họ “tiện” đưa ra.

Hội giao dịch Ambrosia là một sự kiện mang tính quốc tế, lần này tổ chức ở nước Anh, là quốc gia tổ chức thì luôn muốn đưa ra vài bậc thầy độc dược mạnh, nhưng nước Anh không phải là nước mạnh về độc dược, các bậc thầy độc dược chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa trong 40 năm qua thì cũng chỉ có Severus Snape thông qua chứng chỉ bậc thầy, hơn nữa năng lực của anh làm người ta cực kỳ hâm mộ, 17 tuổi đã nghiên cứu ra Thuốc Bả Sói, dựa vào đó mà đi vào tầng cao trong Hiệp hội Độc dược. Thế mà một bậc thầy độc dược như vậy lại ở trong Azkaban nước Anh, đối với nước Anh sắp tổ chức sự kiện này mà nói thì đây chính là một sự châm chọc. Hơn nữa, nếu năm đó anh không khiến Bộ Pháp thuật và Wizengamot gặp bối rối trên toà án thì người này căn bản không cần phải ở trong đó.

Vì thế những người thực sự có quyền trong giới pháp thuật đã nhất trí mong muốn bộ trưởng Bộ Pháp thuật ký lệnh tạm tha. Nhưng điều này cũng khiến rất nhiều dân chúng không biết và một số kẻ chống lại bộ trưởng tóm được nhược điểm. Dù sao đó cũng là một tên đã từng là Tử thần Thực tử, một kẻ đã sát hại Albus Dumbledore “thần tượng toàn dân” một thời của nước Anh, kể cả khi anh ta đúng là gián điệp hai mang mà thực hiện lệnh của Dumbledore đi nữa.

“Vậy, giáo sư McGonagall, xin ngài yên tâm, con sẽ cố gắng thả người muộn nhất vào cuối tháng 8. Tuy con và Draco đã cố hết sức bảo vệ ích lợi cho giáo sư Snape ở trong ngực nhưng con không chắc sức khoẻ của giáo sư Snape có thể để thầy ấy dạy học được không nữa.” Hermione lo lắng nói.

“Việc này thì cô đã nhờ Poppy, trò chỉ cần thả người cho cô là được.” Giáo sư McGonagall uống một ngụm trà, “Mặt khác, trước khi thầy ấy trở lại Hogwarts thì cô sẽ tuyên bố tin tức này với đại chúng.”

“Đó cũng là điều con lo lắng, thái độ của phụ huynh các phù thuỷ nhỏ.” Hermione nhíu mày.

“Cô sẽ xử lý tốt, vào lúc cần thiết thì cô sẽ nhận phỏng vấn.” Giáo sư McGonagall nói.

Hiển nhiên Hermione còn muốn nói gì đó, nhưng một giọng nữ lạnh lùng vang lên, “Thưa bộ trưởng tôn kính, phó cục trưởng Cục Thần Sáng cô Ginny Davis có chuyện quan trọng cần gặp.”

“Trò có việc thì cô đi trước.” Giáo sư McGongall nói.

“Cô có thể trở về bằng lò sưởi.” Cô cũng không muốn để nhiều người phải suy đoán về buổi gặp giữa cô và giáo sư McGonagall.

Giáo sư McGonagall nhìn thoáng qua học trò của mình, cuối cùng bước vào trong lò sưởi, “Vậy, cô chờ tin của trò.”

“Xin cô yên tâm.”

“Vậy… phòng làm việc hiệu trưởng Hogwarts!” Giáo sư McGongall biến mất trong ánh lửa.

Hermione bỏ chén trà trên bàn đi, rồi bước về sau bàn làm việc, sửa sang lại trang phục rồi nói về phía cửa phòng, “Cho mời cô Davis vào.”

Con gái út nhà Weasley không đợi được Kẻ Được Chọn, cuối cùng đã cưới cậu Roger Davis – một phù thuỷ Ravenclaw tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đẹp trai phong độ đang làm Cục trưởng Cục Hợp tác Quốc tế, cũng coi như là một giai thoại. Khác với mẹ anh ta cũng như bà Weasley, dù cô Davis đã kết hôn nhưng vẫn là một nữ Thần Sáng không bỏ qua phạm nhân. Trong chín năm làm việc, ngoài hai lần nghỉ sinh vào 6 năm và 3 năm trước thì đều ở trong tuyến đầu, cố gắng hết sức bắt những kẻ phạm tội, một số người trong Bộ Pháp thuật vẫn gọi cô là “nữ Moody”. So với anh trai út của mình bây giờ vẫn còn là một đội trưởng Thần Sáng nho nhỏ thì cô Davis hiển nhiên đang cố gắng hơn, cũng có ưu thế trong việc thăng chức.

“Hermione, hôm nay có chuyện lớn.” Cô Davis tóc đỏ vọt vào từ ngoài cửa, trên mặt không che dấu được sự mỏi mệt, “Tối qua gia tộc Maureen đã chết toàn bộ ở trong biệt thự của mình.”

“Sao lại như vậy?” Cô Zabini hoảng sợ đứng lên.

Đức, Munich.

Munich nằm bên bờ sông Isar phía bắc của dãy núi Alps ở miền nam nước Đức, là một trong những trung tâm kinh tế, giao thông và văn hóa quan trọng nhất của Cộng hòa liên bang Đức. Là thủ phủ của bang Bayern, Đức, Munich được chia thành hai phần, Old Town và New Town, với tổng diện tích 310km vuông. Đây là thành phố lớn nhất ở miền nam nước Đức, là thành phố lớn thứ ba ở Đức, sau Berlin và Hamburg, với tổng dân số khoảng 1,3 triệu người, có danh tiếng “thành phố hàng triệu người “. Munich vừa giữ lại phong cách mộc mạc của cố đô của Vương quốc Bavaria, lại có tiếng “Bảo tàng kiến trúc châu Âu” trên thế giới, có rất nhiều những kiến trúc cổ phong cách Gothic, Roman, Baroque và cả các tòa nhà hiện đại, Nhà thờ Đức Mẹ, đại lộ Luther Vichy Avenue là một phần của thành phố không thể bị lãng quên này. Kể từ thời Trung cổ, Munich nổi tiếng về bia.

Vào giữa tháng bảy, buổi sáng ở Munich vẫn mang theo một chút mát mẻ, đây là tháng nóng nhất tại Munich, nhưng nhiệt độ trung bình là 19℃. Từ chân trời, sương mù buổi sáng bắt đầu phân tán dày đặc như nước bí ngô. Cuối đường mòn phát ra một tiếng vang, ba bóng dáng đột nhiên hiện lên.

“Nơi này là Đức ạ?” Một giọng bé trai non nớt hỏi.

“Nè, Apo, anh có thể hỏi câu nào thông minh một chút không?” Một giọng bé gái bất đắc dĩ nói.

“Vậy Al, em sẽ hỏi thế nào?” Bé trai khiêm tốn học hỏi.

“Ba, nơi này là Đức ạ?” Bé gái hỏi cha mình bằng một giọng nói vốn dĩ nên như vậy.

“Haha, thành phố này rất đẹp đúng không? Mấy đứa, chúng ta phải ở đây nghỉ ngơi và hồi phục một thời gian nha.” Người đội mũ trùm đưa tay sờ sờ đầu đứacon trai bị em gái bắt nạt, “Lúc còn rất nhỏ ba đã đưa mấy đứa tới đây rồi, à, khi đó còn nhỏ như vậy chắc mấy đứa không nhớ nữa. Nhưng tin ba đi, các con sẽ rất thích nơi này – mà hai đứa sắp phải đến trường rồi – trường pháp thuật Durmstrang.”

Bé trai bĩu môi, nheo đôi mắt xanh biếc lại: “Dạ, hy vọng lớp độc dược của Durmstrang sẽ không khiến con và em thất vọng như lời cha nói.”

Trên bầu trời xanh thẳm không có một áng mây, ánh nắng xuyên qua ô cửa kính, dừng trên sàn nhà, khiến một ngôi nhà nhỏ ở một nơi khá hoang vu như tỉnh lại từ giấc ngủ say. Bà Knowle ăn mặc chỉnh tề, tập tễnh đi vào phòng bếp, chuẩn bị một bữa sáng cuối cùng ở nơi đây, vì hôm nay bà sẽ tới Hamburg ở với đứa con, chuyển nhượng ngôi nhà cho một quý ngài nước Anh phiêu bạt nhiều năm quyết định định cư ở nước Đức. Hành lý đã sớm được gửi đi, dụng cụ trong nhà để lại cho chủ nhân tương lai của nó, bà Knowle nhìn hoàn cảnh mình đã sinh sống vài chục năm qua con mắt mờ đục, khẽ khàng tạm biệt lần cuối, đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Ngoài cửa là một cậu thanh niên, có mang theo một túi du lịch đơn giản. Đồng hành là hai đứa nhỏ khoảng 10 tuổi, một trai một gái, bé trai có một mái tóc màu đen mềm mại và đôi mắt to màu xanh biếc, bé gái có mái tóc dài màu đỏ và đôi mắt xanh biếc giống hệt anh/ em mình, tuy trong mắt đều có sự tò mò và nghiên cứu nhưng cả hai lại có sự rụt rè khác với bạn cùng lứa.

“Anh Asaprhett?” Bà Knowle không chắc chắn hỏi, trong mắt bà, người mua quyết định lấy căn nhà này để cho đứa con nhà mình học tại Đức, cũng nên già dặn, lại không thể tưởng tượng được đối phương có vẻ trẻ thế này, “Anh là Jerromy Asaprhett?”

Thanh niên gật đầu, cởi mũ, híp đôi mắt cũng màu xanh biếc hiền hoà mỉm cười: “Rất vui được gặp bà.”

Tiễn bà Knowle, hai đứa nhìn ba mình lấy đũa phép theo tư thế chuẩn bị làm việc, bé gái hỏi: “Về sau chúng ta sống ở đây ạ?”

“Không vui sao, Al?” Người cha chỉ chỉ vào túi du lịch, không thể tin được là một đống đồ nhiều hơn rất nhiều so với cái túi đang bay ra nhờ vào sự chỉ huy của đũa phép.

“Không ạ, chúng con rất thích.” Bé trai nhìn kỹ ngôi nhà mới của họ, “Ngay bên này chính là khu Muggle đúng không ạ.”

“Ừ, nhưng không sao cả, ba cam đoan sẽ không có ai phát hiện nơi này có ba phù thuỷ.” Người nọ chậm rãi nói, rồi chỉ huy một cái giường màu xanh rất lớn chậm rãi đi vào phòng, “Ba đã ếm cho ngôi nhà một tá thần chú bảo hộ, dù truy tung phù thuỷ vị thành niên của Bộ pháp thuật Đức cũng không giám sát được đến đây. Nhanh tới giúp ba, chúng ta còn phải tới phố Moline mua ít đồ, Dược ổn định pháp lực và Dược thuần tây đều đã sắp hết. Hơn nữa thuận tiện đi tới nghiệp đoàn mạo hiểm giao một số nhiệm vụ, sau đó còn phải đưa hai đứa đi thăm bậc thầy Jefferson ở kề bên, hôm nay có rất nhiều việc phải làm… giờ là 10 giờ, cậu chủ Apollo Prince, cô chủ Artemis Evans, chúng ta phải hoàn thành trong vòng 1 tiếng đó.”

“Dạ, ba.” Hai đứa cũng cười rút đũa phép ra bắt đầu hỗ trợ.

Cuộc sống mới của một nhà ba người sắp bắt đầu, mọi thứ dường như rất yên bình…

– Hết chương 4 –

Về chương 3                                                                                                        Đến chương 5

maudang

 

KỲ HỨA ĐÍCH HẠNH PHÚC

HẠNH PHÚC MONG CHỜ

CAB7F1638DEA9D1BDFB7FED9E8B4328E

c giả: Hắc Sắc Phong Tín Tử.

Nguồn rawTấn Giang.

Độ dài: 243 chương chính văn.

Thể loại: đam mỹ, HP đồng nhân, sinh tử văn, 1×1, HE.

Biên tập: Dương Minh Yên.

Chỉnh sửa: Dương Minh Yên.

Nguồn: https://quynhtrangduong.wordpress.com

Văn án

Sau chiến, Harry cho rằng Severus đã chết, Severus không biện hộ mà trở thành tù đồ.

Mười một năm sau, hai đứa trẻ vào Hogwarts…

Hạnh phúc mong chờ năm đó, liệu có thể tiếp tục hay không?

Cảnh cáo: hắc Nhà sư tử.

Couple chính: Severus Snape/ Harry Potter.

Couple phụ: Draco Malfoy/ Pansy Parkinson; Blaise Zabini/ Hermione Granger.

Mục lục


Chương 1   💗💗💖💗💗   Chương 2
Chương 3   💗💗💖💗💗   Chương 4   💗💗💖💗💗   Chương 50
Chương 6   💗💗💖💗💗   Chương 7
Chương 8
   💗💗💖💗💗   Chương 9    💗💗💖💗💗   Chương 10
Chương 11   💗💗💖💗💗   Chương 12
Chương 13   💗💗💖💗💗   Chương 14   💗💗💖💗💗   Chương 150
Chương 16   💗💗💖💗💗   Chương 17
Chương 18
   💗💗💖💗💗   Chương 19    💗💗💖💗💗   Chương 20




Về chương                                                                                                         Đến chương 


Về chương                                                                                                         Đến chương 


(SNARRY) HẠNH PHÚC MONG CHỜ - CHƯƠNG 3

Về chương 2                                                                                                        Đến chương 4

Chương 3: Bộ trưởng và khách…

—o0o—

Giữa tháng 7, vào lúc nước Anh nóng nhất, không khí oi bức làm cho người ta càng muốn ở trong nhà hơn ra ngoài đường, thời tiết vài năm nay càng ngày càng nóng. Trên đường London không có quá nhiều người, một người phụ nữ có vẻ cực kỳ nghiêm cẩn đi qua đầu đường, tóc của bà búi cao, mặc áo choàng màu xanh biếc, quần áo của bà thuộc về phong cách Scotland. Bà đi dưới cái nắng nóng, nhưng người chung quanh bà lại không hề thấy bộ dáng của bà lỗi thời thế nào. Bà chậm rãi đi đến một con đường có nhiều văn phòng, quán rượu trông nhếch nhác hơn, và một cái thùng rác đầy ứ, sau đó đi vào một buồng điện thoại màu đỏ cũ kỹ, bấm dãy số 62442. Lúc này, đột nhiên một giọng nữ vang lên trong buồng điện thoại, nghe to và rõ như thể người phụ nữ vô hình ấy đang đứng ngay bên cạnh bà—

“Chào mừng quý khách đến Bộ Pháp thuật. Xin vui lòng báo tên họ và công tác.”

“Minerva McGonagall.” Người phụ nữ nghiêm cẩn báo tên mình, đúng vậy, bà chính là hiệu trưởng Hogwarts đương nhiệm, “Hẹn với phu nhân Zabini bộ trưởng Bộ Pháp thuật.”

“Cám ơn.” Người phụ nữ kia lại lạnh lùng nói, “Xin quý khách vui lòng nhận phù hiệu và gắn lên ngực áo chùng.”

Một cái gì đó trượt nhẹ ra khỏi cái hốc kim loại chỗ tiền xu được trả lại thường rớt xuống. Bà cầm lên nhìn: là một phù hiệu bằng bạc vuông vức mang hàng chữ: Minerva McGonagall, khách của bộ trưởng. Bà cài phù hiệu lên ngực áo chùng xanh biếc, giọng người phụ nữ kia lại vang lên.

“Thưa quý khách đến Bộ Pháp thuật, quý vị được yêu cầu trải qua sự khám xét và giao nộp cây đũa phép ở quầy an ninh đặt ở cuối Vành-tai.”

Sàn buồng điện thoại giật mạnh, giáo sư McGonagall từ từ lún xuống đất. Bà yên lặng nhìn lề đường dâng lên cao qua lớp cửa kính của buồng điện thoại cho đến khi bóng tối khép lại trên đỉnh đầu. Tiếp theo không còn thấy gì nữa, chỉ có thể nghe tiếng rít đều đều khi cái buồng điện thoại tự mở đường chui xuyên qua lòng đất. Sau chừng một phút, một khe ánh sáng vàng kim chiếu vào chân bà và loang rộng, dâng lên thân thể bà cho đến khi chiếu tận mặt, giáo sư McGonagall phải nhắm mắt để không bị chảy nước mắt. Dù đến Bộ Pháp thuật bao nhiêu lần thì bà vẫn không thể nào quen được.

“Bộ Pháp thuật chúc quý khách một ngày vui vẻ.” Người phụ nữ kia lại nói. Cánh cửa buồng điện thoại vụt mở, McGonagall đánh giá Bộ Pháp thuật đã được sửa chữa sau chiến tranh.

Bà đang đứng ở một đầu của một hành lang rất dài và hết sức nguy nga tráng lệ với sàn lát bằng gỗ đen huyền được đánh bóng láng cóng. Trần nhà hành lang màu xanh lông công được khảm những biểu tượng bằng vàng lấp lánh không ngừng chuyển động và thay đổi giống như một cái bảng thông báo vĩ đại trên trời. Những bức tường dọc hai bên hành lang được ốp ván bằng gỗ mun sáng bóng và có nhiều lò sưởi mạ vàng xây chìm trong tường. Cứ mỗi vài giây lại có một phù thủy hay pháp sư hiện ra từ một trong những cái lò sưởi phía bên tay trái kèm theo một tiếng vuuuuút êm ái; và ở phía bên tay phải, một số pháp sư đứng nối đuôi thành một hàng ngắn phía trước mỗi cái lò sưởi, chờ tới phiên mình thăng. Từ sau khi chiến tranh kết thúc, đây là lần đầu tiên bà tới nơi này trong vòng 10 năm qua. Nhớ tới lần cách đây vào 10 năm trước, là vì biện hộ cho Severus.

Ở khúc giữa hành lang có một cái bồn phun nước. Một nhóm tượng bằng vàng, kích thước lớn hơn cả người thật, đứng ở giữa một cái hồ nước tròn quay. Cao nhất trong đám tượng đó là một pháp sư trông rất quý phái, đang giơ cây đũa phép chĩa thẳng lên không trung. Quây quần xung quanh ông là một phù thuỷ xinh đẹp, một con nhân mã, một con yêu tinh, và một con gia tinh. Ba con cuối cùng trong đám tượng trong đều tha thiết ngưỡng vọng vị pháp sư và nàng phù thuỷ. Những tia nước lóng lánh phóng ra từ đầu hai cây đũa phép, đầu mũi tên của con nhân mã, đỉnh cái nón nhọn của con yêu tinh, để cho tiếng rì rào róc rách của nước rơi xuống hoà điệu với tiếng bụp tiếng cách của những người độn thổ cùng tiếng lộc cộc của bước chân hàng trăm phù thuỷ pháp sư, hầu hết đều mang vẻ quạu quọ sáng sớm, đi lật đật về cuối hàng lang.

Chếch phía bên trái, còn có một pho tượng khác, nó được Bộ Pháp thuật xây dựng vào năm thứ 5 sau chiến, để kỷ niệm cho trận chiến mang tính huỷ diệt giới phù thuỷ năm đó. Giáo sư McGonagall đi tới, nhìn bức tượng màu trắng – học sinh của bà – Harry Potter. Bà nhìn bức tượng, thiếu niên còn mặc áo choàng Hogwarts, cầm cây Đũa phép Cơm nguội, đang chỉ về phía trước. Trên mặt mang vẻ mừng như điên vì chiến thắng, nhưng giáo sư McGonagall chưa từng thấy vẻ mặt đó của người thiếu niên trong trí nhớ, phần lớn chỉ có mỏi mệt. Sau chiến, khi thằng bé canh giữ bên giường bệnh của Severus ở St Mungo chưa từng có cảm xúc này – thật không biết cái cảm tưởng thắng lợi đó được khắc từ đâu ra. Nhìn phía dưới đặt rất nhiều hoa và quà tặng nhỏ, bà chỉ đứng im trong chốc lát, rồi bà nhìn thấy phòng an ninh.

“Xin chào, giáo sư.” Một nhân viên an ninh mặc áo choàng lam chào hỏi bà.

“Xin chào, anh Piami.” Nhìn học trò Hufflepuff vừa tốt nghiệp 1 năm, bà nhẹ nhàng nói.

“Bộ trưởng cô Zabini từ sáng đã có ý tới chỗ tôi nói rằng nếu ngài tới thì không cần kiểm tra. Thậm chí vừa nãy cô ấy còn liên lạc với tôi qua gương hai mặt.” Piami nói.

“Vậy thì tôi đi vào thôi. Gặp anh ở trong này thật sự rất vui.” Giáo sư McGonagall nói, “Hẹn gặp lại, anh Piami.”

“Hẹn gặp lại, giáo sư.”

Giáo sư McGonagall đi vào thang máy, nhân viên phụ trách thang máy là một Gryffindor, anh ta lập tức mỉm cười chào hỏi bà rồi nhấn vào nút tầng cuối cùng, vị này chính là hiệu trưởng Hogwarts đức cao vọng trọng đó, bà tìm đến bộ trưởng chắc chắn là có việc quan trọng. Trực tiếp đưa bà xuống, trên đường không dừng lại chắc sẽ không sai đâu. Khi thang máy tới, giáo sư McGonagall tỏ ý cảm ơn rồi mới đi tới văn phòng bộ trưởng, ngoài ra tầng này chỉ có phòng hậu cần, nên tìm rất dễ.

Vừa mới giơ tay phải lên gõ cửa thì cửa mở ra.

“A, giáo sư McGonagall, mời vào, Mione chờ ngài đã lâu rồi. Mione, giáo sư McGonagall tới.” Người mở cửa là anh Zabini, Blaise Zabini. Anh lập tức để giáo sư McGonagall đi vào.

“Xin chào, anh Zabini.” Nhìn anh chàng này, McGonagall không hề bất ngờ. Nghe nói anh ta là cố vấn thứ nhất cho Hermione.

“Giáo sư, xin chào.” Hermione ngồi sau bàn làm việc, đang ký tên, “Bal, anh mời giáo sư đồ uống trước, em ký xong chỉ thị này đã.”

“Ừ. Vậy giáo sư McGonagall, mời ngồi.” Blaise cười để giáo sư biến hình ngồi trên salon, trong thế hệ tốt nghiệp Hogwarts năm ấy, so với việc các Gryffindor căm thù chủ nhiệm Slytherin đến tận xương tuỷ thì các Slytherin lại không có quá nhiều ác cảm với vị hiệu trưởng Hogwarts đương nhiệm, “Cà phê, đường hay là trà ạ?”

“Trà đi.” Giáo sư McGonagall nói.

Bà vừa nói xong thì gần như ngay lập tức đã có một chén trà bốc hơi hiện trên bàn.

Hermione nhanh chóng ký xong, đi tới. Blaise đứng lên, “Vậy cưng à, anh về trước, tối tới đây đón em.”

“Ừ, anh đi đi, chắc Anse đã tỉnh rồi, em lo thằng bé vừa tỉnh lại chỉ thấy gia tinh.” Hermione cười cười, nói.

Sau đó, Blaise khẽ hôn má Hermione, lúc này mới đi vào lò sưởi bốc một nắm bột floo trở về biệt thự Zabini.

“Giáo sư…” Hermione thấy chồng mình biến mất trong lò sưởi rồi mới cười ngồi ở chỗ chồng mình vừa ngồi, nhìn giáo sư từng dạy mình ở đối diện.

“Hermione, mấy năm nay luôn nhìn thấy tin tức của trò trên báo chí, hình như trò rất tốt?” Giáo sư McGonagall nói.

“Nếu loại đi mấy chuyện bận rộn ở Bộ Pháp thuật thì nói vậy cũng đúng ạ.” Hermione mỉm cười.

“Anh Zabini có vẻ cũng không tồi.” Giáo sư McGonagall nói thử.

“Anh ấy đến đây đưa cơm trưa cho con, lại đúng lúc nhận được một số chuyện tương đối khó giải quyết nên mới thương lượng với anh ấy một chút, nên cô mới gặp anh ấy.” Hermione nở nụ cười hạnh phúc.

“Ừm, thấy trò có thể hạnh phúc là cô vui rồi. Nghe Charlie nói thì dạo này Ron và Lavender hay cãi nhau.” Nói đến đây, giáo sư McGonagall hít một hơi.

“Nghe nói năm kia Charlie đến Hogwarts dạy Lớp Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, hiện tại anh ấy thế nào rồi ạ?” Hermione hỏi.

“Cũng không tệ lắm, bọn nhỏ rất thích lớp của Charlie. Nhưng năm nay thầy ấy phải về Rumani. Vì thế cô tìm Will Mina về, hơn nữa cô ấy cũng nhận dạy học.” Giáo sư McGonagall cười nói.

“Ơ, từ khi từ chức chú Kingsley liền làm giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, chú ấy dạy thế nào?” Hermione hỏi một chút về bộ trưởng Bộ Pháp thuật trước.

“Bọn nhỏ thích lớp của thầy ấy. Giờ thầy ấy là chủ nhiệm nhà Gryffindor.” Giáo sư McGonagall trả lời chi tiết.

“Luna thì sao ạ?” Hermione hỏi về chiến hữu của mình, “Ngài biết đấy, gần đây con quá bận.”

“Giáo sư biến hình rất khoẻ. Nhưng hôm nay cô muốn nói tới môn độc dược.” Giáo sư McGonagall biết chuyện tiếp theo khá khó giải quyết.

“Sao vậy ạ? Giáo sư Slughorn?” Hermione nhíu mày hỏi.

Giáo sư McGonagall do dự trong chốc lát, mới lên tiếng: “Thầy ấy tạm thời từ chức.”

“Tạm thời từ chức? Giáo sư…” Hermione sửng sốt.

“Hiện tại đã cuối tháng bảy, nếu cô còn không chọn được người thích hợp thì can đảm ở lại của thầy ấy cũng không có nốt.” Giáo sư McGonagall gian nan nói, “Đương nhiên, đây là chuyện chỉ có hiệu trưởng và phó hiệu trưởng Hogwarts biết mà thôi.”

“Vậy ý của cô là?” Hermione đã đoán sơ về mục đích giáo sư McGonagall tới đây.

“Cô cần một giáo sư độc dược, giáo sư này phải xuất thân từ Slytherin. Tiêu chuẩn làm giáo sư Hogwarts là cuộc thi N.E.W.Ts phải có ít nhất 3 điểm O, hơn nữa phải được chứng thực về chuyên ngành. Nếu trò có quen ai như vậy thì giới thiệu với cô, còn không thì thả Severus ra.” Giáo sư McGonagall trực tiếp nói, “Vậy thì càng dễ giải quyết hơn.”

“Cô không được toà thành chấp nhận ư?” Hermione đột ngột hỏi.

“Hiệu trưởng Hogwarts đã được quyết định, tuy cô được Bộ Pháp thuật và ban giám đốc đồng ý nhưng toà thành đã sớm nhận Severus, mà thầy ấy còn chưa chết.” Giáo sư McGonagall thở dài nói, “Cô và Kingsley, Fillius, Pomona và bức ảnh Albus đã thương lượng, Severus đã ở Azkaban hơn 10 năm rồi, Kingsley còn nói cho cô biết, với những phạm nhân như thế này, mỗi một bộ trưởng đều có một lệnh tạm tha đặc biệt, chỉ cần 1/3 số ghế trong Wizengamot đồng ý là được. Tuy điều kiện cuối cùng hơi khó nhưng Albus và Kingsley nói sẽ cố hết sức.”

“Nếu là bình thường thì con không dám chắc chắn đưa cho cô một câu trả lời thuyết phục, cô biết đấy, Kingsley không được đám ông cụ này chào đón… ừm, trên thực tế, nếu hôm qua cô không chủ động hẹn thì ngày mai con sẽ tìm cô.” Hermione nở nụ cười giáo sư McGonagall cảm thấy quen thuộc, cô gái “hoàn hảo” tự tin.

“Sao vậy?” Giáo sư McGonagall hỏi.

Hermione vung tay lên, một tấm da dê bay vào tay cô, mở ra rồi cô đưa cho giáo sư McGonagall: “Nó mới được gửi vào sáng nay. Con nghĩ, nể mặt nước Anh thì không ít người trong hội sẽ chủ động đồng ý lệnh tạm tha đặc biệt của con. Dù sao, toàn bộ nước Anh cũng chỉ còn 5 bậc thầy độc dược còn sống. Vừa rồi con và Blaise cũng đang bàn về chuyện này.”

Giáo sư McGonagall lập tức mở tấm da dê ra, trên đó viết: Hội giao dịch Ambrosia dự kiến ngày 25 tháng 12 này sẽ tổ chức tại Hogsmeade, trong vòng 15 ngày…

– Hết chương 3 –

Về chương 2                                                                                                        Đến chương 4